Căn nhà hoang lạnh và chứng tích của tội ác trong vụ ba cậu cháu bị thiêu sống

Một phụ nữ đã tưới xăng đốt gia đình chồng lúc nửa đêm. Nạn nhân vụ thảm án ấy là người chồng và hai đứa cháu vô tội.
09:23:47 ngày 07/04/2015

Nửa đêm tưới xăng đốt gia đình chồng

Mặc dù vụ án đã xảy ra đã lâu nhưng gia đình ông Nguyễn Văn Đực (SN 1961, ngụ tổ 32, KP2, phường Thạnh Xuân, quận 12, TP.HCM) vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhắc lại cái đêm bị em dâu là Trần Thị Kim Loan (SN 1986, ngụ tại phường Thạnh Xuân, quận 12) tưới xăng đốt các con và em của mình.

Giành lại được sự sống nhưng do bỏng nặng hai cậu con trai của ông Đực đã trở thành gánh nặng của gia đình. Chúng tôi không khỏi xót xa khi chứng kiến cảnh hai cậu con trai vốn khôi ngô, tuấn tú của vợ chồng ông Đực sống lầm lũi trong thân hình biến dạng.

Day dứt nhìn nỗi đau hiện hữu trên cơ thể của hai cháu, anh Lê Văn Út (SN 1983, chồng bà Loan) - em vợ của ông Đực, ngậm ngùi kể lại: "Tôi và Loan quen nhau, rồi nên duyên vợ chồng từ năm 2006. Hồi mới cưới về, Loan tỏ ra là một người đảm đang và dịu hiền như bao nhiêu người phụ nữ khác. Mặc dù tôi ở rể bên nhà vợ nhưng Loan luôn vẹn toàn với gia đình hai bên. Cho đến khi chúng tôi có với nhau một đứa con gái bốn tuổi thì Loan bắt đầu có những thay đổi mà ngay cả bản thân tôi cũng không ngờ được. Thấy Loan thường xuyên giao du, trò chuyện với nhiều người đàn ông khác, tôi bức xúc khuyên can, sợ vợ bị lợi dụng. Nhưng Loan gạt phăng và bỏ qua những lời khuyên nhủ của tôi. Thậm chí mẹ vợ còn nói với tôi: "Người ta có ôm nó thì cũng chẳng mất mát gì””.

Ngôi nhà lá của ông Đực trở nên hoang tàn sau vụ thảm án.

Gạt đi giọt nước mắt của người đàn ông bất lực với vợ, anh Út tiếp tục câu chuyện: "Xuất phát từ những bất đồng không thể hóa giải, vợ chồng tôi thường xuyên xích mích và cãi cọ nhau. Thậm chí, Loan còn tiếp tục đi chơi đêm với bạn trai mà không hề nói với tôi câu nào. Vì không thể hòa hợp với nhau khi những mâu thuẫn ngày càng chồng chất, tôi bỏ về nhà chị gái ở (vợ của ông Đực). Trước khi đi, tôi nói Loan làm đơn ly dị để cô ấy dễ dàng quen với người khác. Tuy nhiên, chỉ ba ngày sau đó thì sự việc kinh hoàng xảy ra khiến tôi và hai cháu suýt bỏ mạng trước ngọn lửa bốc cháy ngùn ngụt trong ngôi nhà lá".

Ông Đực nhớ lại: "Vào khoảng 11h đêm hôm đó, cậu Út vào ngủ với hai con trai của tôi là Nguyễn Hoàng Dũng (SN 1982) và Nguyễn Công Danh (SN 1988). Tôi đang ngồi xem bóng đá thì thấy Loan chạy xe máy và đem vào một cái bịch đen. Dựng xe trước cửa nhà, Loan lặng lẽ xách cái bịch ấy ra phía sau. Tôi nghĩ trong bụng chắc em dâu mang đồ ăn cho Út để làm hòa sau mấy ngày gây gổ với nhau. Tuy nhiên, khoảng năm phút sau đó, tôi nghe tiếng hai cậu con trai la lối thất thanh.

Tôi chạy ra tới nơi thì hoảng loạn nhìn ngôi nhà lá của mình đang cháy nghi ngút. Tôi chết lặng đi nhìn cậu Út và hai đứa con của mình cháy khét lẹt như một ngọn đuốc. Mãi đến khi vách bên hông nhà đổ sụp xuống thì các cháu mới nhảy ra cái mương bên cạnh. Tay chân tôi run lẩy bẩy, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, đem các cháu đến bệnh viện cấp cứu. Ai cũng nghĩ rằng hai đứa con của tôi không thể nào sống sót được nữa".

Nơi ghi dấu chứng tích của tội ác

Tiếp tục câu chuyện trong tiếng thở dài, ông Đực chia sẻ: "Tại bệnh viện Chợ Rẫy, các bác sĩ cho biết, cậu Út bị bỏng 32%, Dũng bỏng 17% và Danh phải chịu vết bỏng nặng nhất với tỷ lệ 50%. Sau một thời gian điều trị liên tục tại bệnh viện, Út và Dũng đã có thể đi làm thuê, làm mướn trở lại. Còn cháu Danh phải trải qua ba lần phẫu thuật liên tiếp nhưng vẫn chưa bình phục.

Hằng tháng, vợ chồng tôi phải chạy vạy vay mượn để đưa cháu đi cấy ghép da và kéo thẳng từng bộ phận trên cơ thể cho cháu. Bởi vết bỏng nặng đã khiến cơ thể của cháu biến dạng hoàn toàn và co rút lại. Nhìn con mình vật vã với cơn đau do vết bỏng hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, chúng tôi không thể nào chịu nổi".

Lê Văn Út nghẹn ngào kể lại tội ác của vợ.

Từ sau tai họa ấy, với hình hài quái dị, Danh sống lầm lũi, không dám ra khỏi nhà, mặc cảm vì trở thành gánh nặng của gia đình. Ông Đực cho hay: "Tôi chỉ mong cháu nhanh chóng khỏe mạnh trở lại bởi tôi thường xuyên đau ốm, già cả sống nay, chết mai. Riêng căn nhà lá của chúng tôi đã trở nên hoang tàn, xơ xác cùng với nỗi đau thời gian. Mỗi khi nhắc lại sự việc, cả nhà không ai kìm chế được đau đớn, sợ hãi đến cả trong giấc ngủ. Vì kinh tế ngày càng kiệt quệ, chúng tôi chẳng muốn sửa sang lại, để nó như một nhân chứng tội ác. Sự việc xảy ra nhưng đến nay thủ phạm vẫn nhởn nhơ, ung dung sống ngoài vòng pháp luật. Trong khi con tôi đang lành lặn bỗng dưng phải sống cuộc đời tàn tật. Điều này làm chúng tôi hết sức phẫn nộ".

Ông Đực nghẹn ngào nói về hoàn cảnh khốn cùng của gia đình: "Trước khi sự việc xảy ra, vợ chồng tôi và năm đứa con phải sống lay lắt với công việc làm thuê nặng nhọc vì không có chữ nghĩa. Mặc dù lao động vất vả nhưng chúng tôi vẫn không cất được cái nhà đàng hoàng cho các cháu ở. Sự việc bất ngờ xảy ra càng khiến vợ chồng tôi chới với hơn. Để lo viện phí cho ba cậu cháu, tôi phải cầm cố nhà đất và vét hết tài sản có giá trị trong nhà mang ra bán nhưng vẫn không thấm thía vào đâu so với tổng số tiền viện phí của ba người là 280 triệu đồng. Trong khi đó, gia đình Loan chỉ lo cho chúng tôi được 119 triệu và không hề có một lời hỏi thăm đến hôm nay".

Nỗi sợ hãi vô hình

Trao đổi với chúng tôi, anh Út bức xúc: "Nhìn hoàn cảnh éo le của anh chị, cùng nỗi đau đớn in hằn lên cơ thể của cháu và căn nhà hoang vắng ấy, tôi rất buồn. Bởi chỉ vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt mà vợ tôi đã hủy hoại tương lai của các cháu. Là ngọn nguồn của nỗi đau ấy nhưng tôi không thể giúp được cho các cháu và anh chị, bởi bản thân tôi cũng còn nhờ vả người khác. Điều đó khiến tôi cảm thấy dằn vặt và rất đau khổ. Hằng đêm, hình ảnh ngôi nhà cháy dưới ngọn lửa hung bạo ấy lại hiển hiện trong giấc mơ khiến tôi vô cùng sợ hãi".

Theo Công Lý