Đường đời trắc trở của nữ tướng cướp xinh đẹp

Tuổi thơ bất hạnh khi cha nghiện ngập, bán sạch tài sản còn mẹ bỏ theo bồ nhí, Hà dần sa chân vào con đường tội lỗi.
14:18:32 ngày 05/06/2014

Nguyễn Thu Hà (sinh năm 1980, ở Khánh Sơn, Khánh Hòa) từng là một kiều nữ xinh đẹp của phố biển Nha Trang. Nhưng rồi gia đình đổ vỡ, bố mẹ ly tán, cô lâm vào cảnh bơ vơ. Bước qua tuổi 13, Hà đã bị quẳng vào đời, lăn lộn chốn giang hồ và nhanh chóng trở thành thủ lĩnh cầm đầu băng cướp chuyên đi đánh thuê, chém mướn.

Nhắc lại quãng đường đời trắc trở, Hà không che giấu thân phận cũng như không ngại ngùng tiếp xúc với người lạ. Như một vệt buồn đã hằn sâu vào ký ức suốt bao nhiêu năm nay, Hà buồn bã hồi khứ lại tuổi thơ của mình: “Tôi sinh ra ở Tô Hạp (Khánh Sơn, Khánh Hòa). Tuổi thơ cứ thế trôi qua trong sự êm ấm của gia đình như bao đứa trẻ khác nhưng khi lên 6 tuổi thì cha tôi lao vào nghiện ngập ma túy, bán sạch gia sản để hút chích. Người mẹ cũng vì chán chồng mà sa ngã và có bồ nhí, tôi bắt đầu phải nếm trải những tháng ngày cay đắng”.

Học lên lớp 5, Hà bỏ học ở nhà. Trong ký ức tuổi thơ của chị chỉ là những trận cãi vã, nhiếc móc và đánh lộn của cha mẹ mình. “Những trận cãi vã của cha mẹ tôi kéo dài suốt hai năm trời. Khi tôi lên 8 tuổi họ có thể thỏa sức đánh chửi nhau như không còn có tôi tồn tại ở đó nữa. Một đứa trẻ chưa đủ sức thấu hiểu hay can thiệp điều gì nên tôi chỉ còn biết nép vào xó nhà, một mình khóc nấc”.

Khi Hà lên 9 tuổi thì người cha nghiện ngập nặng sau khi mang cầm cố sổ đỏ và bán sạch các tài sản quý giá trong nhà thì cũng bỏ xứ ra đi biệt tích. Chẳng lâu sau nhà cửa bị người ta phát mãi để thu hồi nợ. Người mẹ của cô cũng theo chân một người đàn ông khác về TP HCM. Cô chỉ còn biết ra sông Tô Hạp gào khóc trong nỗi đớn đau và hoang mang đến tận cùng.

Tuổi 18 đôi mươi, Hà là một thiếu nữ xinh đẹp.

Cha mẹ chia lìa và bỏ đi, nhà cửa chẳng còn, Hà về tá túc và sống với ông bà ngoại một thời gian, khi lên 13 tuổi, ông bà ngoại qua đời, cô bắt đầu những tháng ngày đi bụi. Hà nhớ lại: “Trước lúc mất, ông bà ngoại định gửi tôi vào trung tâm bảo trợ xã hội nhưng tôi không thích nghi được cuộc sống ở đó. Hơn nữa, ở tuổi 13 nhưng tôi đã già dặn hơn so với tuổi rất nhiều, tôi định về TP HCM kiếm việc mưu sinh nhưng người ta chê tuổi nhỏ không nhận”.

Tuổi thơ đổ vỡ và có quá nhiều nỗi buồn đau. Hà quyết ra đi để quên đi những ký ức đó. Sau hai năm lang thang đi bụi khắp các đầu đường xó chợ ở TP HCM, cuộc sống quăng quật nơi đất khách, trên những vỉa hè đã nhồi nhét cho cô những bài học của đám lưu manh. Và rồi kiểu sống đó cũng tiêm nhiễm vào cô lúc nào không hay.

Khi bước vào tuổi 15, sau một lần bạo gan theo đám đàn chị đi trộm sắt trong một công trình xây dựng thành công, thấy việc kiếm tiền này quá dễ dàng nên Hà tách ra khỏi đám anh chị bắt đầu lên kế hoạch thực hiện các phi vụ ăn cắp.

Nhớ lại, Hà kể: “Do khôn lanh và có nhiều mưu mẹo hơn những đứa trẻ bụi đời khác nên lúc đó tôi đã được rất nhiều đứa cùng tuổi gọi bằng "chị Hai". Cuộc sống dưới các gầm cầu và hẻm phố đã nhanh chóng chỉ cho chúng tôi thấy miếng mồi béo bở là sắt thép trong các công trình xây dựng lớn đang thi công dang dở. Họ canh phòng ban đêm rất sơ sài, chỉ cần sắm một chiếc cưa sắt nhỏ trong một đêm có thể đi cắt và ăn trộm hàng trăm kg thép trong các công trình này.

Sau khi lên kế hoạch, chúng tôi đã thực hiện trót lọt được hàng chục vụ. Có những đêm chúng tôi miệt mài lẻn vào các công trình cưa được hàng trăm đoạn thép to như ngón tay cái mang đi bán đủ tiền ăn chơi xả láng. Có lúc cũng đã nghĩ đến việc thuê nhà trọ nhưng cuộc sống dưới gầm cầu và công viên phóng túng và dễ chịu hơn, khi có sự cố lại dễ dàng tẩu thoát được".

Sau nhiều vụ trộm trót lọt, năm 16 tuổi Hà bị tóm gọn trong khi cùng đồng bọn đang cưa thép trong một công trình xây dựng cầu đường, bị đưa đi cải tạo 2 năm. Với nhận thức non nớt, trong lòng Hà nung nấu ý định sẽ tiếp tục tung hoành trong giang hồ. Thấy địa bàn TP HCM có quá nhiều đối thủ cạnh tranh, khó mà xưng danh nên khi được ra khỏi trại cải tạo, năm 18 tuổi, Hà tập hợp một số thành phần bất hảo lên Buôn Ma Thuột đi đòi nợ thuê và chém mướm.

Thu Hà vẫn còn lộng lẫy như một kiều nữ.

Tung hoành ở phố núi được hơn một năm thì tên của Hà đã bị liệt vào danh sách những kẻ cộm cán ở địa phương. Không những đòi nợ thuê theo kiểu du côn mà Hà còn đi cướp. Lúc này, danh tiếng của nữ tướng cướp nổi như cồn. Các đàn em thuộc thành phần bất hảo tung hô là thủ lĩnh khiến Hà càng thêm hãnh diện trước đám đàn em và tiếp tục khẳng định đẳng cấp của mình bằng những vụ cướp táo tợn.

Trong một lần cướp cửa hàng điện tử, Hà đã bị bắt và lĩnh một lúc hai tội danh Cướp tài sản và Cố ý gây thương tích. Thụ án trong trại giam được 3 năm, Hà vẫn ngựa quen đường cũ. Ra tù, Hà quay về Nha Trang hoạt động. Với những kinh nghiệm giang hồ có được, Hà nhanh chóng trở thành kiều nữ có số má ở phố biển. Nhưng rồi lưới pháp luật thưa nhưng khó thoát, những hành động phi pháp của Hà tiếp tục bị trừng trị bằng bản án 3 năm tù giam.

Lần giở lại cuốn album chụp lại hình ảnh của tuổi đôi mươi, đôi mắt Hà tràn đầy tiếc nuối. Cô kể: “Nhiều khi đã nhúng chàm rồi rất khó quay đầu lại nếu không có một quyết tâm hay động lực nào đó. Mà tôi nào có còn chỗ nào để bấu víu đâu. Lúc đôi mươi cũng tràn đầy sức sống, nhiều lúc cũng muốn thỏa thích vui cười với cuộc sống bình dị như người khác nhưng lại phải nhanh chóng trở về với gương mặt giang hồ ngay, vì lúc đó cứ nghĩ phải như thế mới tồn tại được".

Gần 30 tuổi, suy nghĩ như chín chắn hơn nên lần vào tù này, trong suy nghĩ của Hà trỗi dậy đầy những xáo trộn. Được các cán bộ trại giam khuyên nhủ và chợt nhận ra cuộc đời của mình cũng chưa phải đến mức quá muộn màng để quay đầu lại.

Để xoa dịu ký ức buồn tuổi thơ, lúc rảnh Hà lại đến với những đứa trẻ vùng sâu.

Hà bảo: “Vào trại giam lần này, thấy nhiều người còn có tuổi thơ bị đát hơn mình. Lần này mới thấm tháp cuộc sống tự do đáng quý đến nhường nào. Chưa đầy 30 tuổi mà mấy lần vào tù ra tội nghĩ cũng chán ghét chính mình lắm. Bao nhiêu lần xưng hùng xưng bá rồi cũng chẳng thể thoát được pháp luật. Điều này trước kia tôi không bao giờ nghĩ được”. Chính vì ý nghĩ này mà Hà quyết tâm cải tạo để làm lại cuộc đời khi chưa quá muộn màng.

Cách đây hơn 2 năm khi được đặc xá ra tù trước thời hạn, để lấy lại cân bằng trong cuộc sống, Hà đi làm công nhân một năm, vừa làm cô vừa học thêm nhiều kiến thức trong xã hội. Có một số vốn nhất định, quay về mảnh đất bà ngoại cho năm xưa, cô trồng sắn ở đó. Thời gian rảnh cô đi đến các trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi dạy chữ và các trò chơi cho các em. Học sinh ở các bản làng trong các huyện miền núi ở Khánh Hòa cũng được cô tìm đến dạy miễn phí.

Hà tâm sự: "Lấy lại cân bằng cho cuộc sống bằng cách này cũng khiến tôi rất vui. Có những bản làng tôi đến thấy các em nheo nhóc thì tập hợp lại mượn nhà văn hóa của thôn bản dạy các em đánh vần chữ và ca hát. Tôi thấy cuộc sống lại như tràn đầy ý nghĩa. Có đợt suốt 2 tháng trời, tôi cứ đi xuyên từ bản này sang làng khác để làm việc này. Những người đồng bào Rắk Lây họ cũng rất quý mến và xem như tôi người trong nhà. Chính những lúc như thế tôi như tìm lại được những ý nghĩa và niềm an ủi để xóa đi những vết hằn không mấy tốt đẹp của tuổi thơ đầy sóng gió của mình".

Theo An Ninh Thủ Đô