Những mắt xích cuộc đời

Thứ hai, 18/2/2019 | 14:20 GMT+7

Chuỗi niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau, may mắn và bất hạnh cứ tuần tự nối tiếp nhau trong cuộc đời mỗi con người.

Lần đầu tiên tôi biết đến cảm giác mất mát đó là ngày bà nội mất. Khi đó tôi chỉ là một cô bé 8 tuổi. 8 tuổi, tôi chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa sâu xa của sự sống và cái chết. Lúc đó, tôi chưa đủ lớn để cảm nhận sâu sắc nỗi đau khi mất đi một người thân. Tôi còn nhớ, trời hôm đó mưa như trút nước. Sợ tôi ốm, mẹ gửi tôi theo xe các bác ở cơ quan bố quay về Hà Nội. Qua màn mưa trắng xoá, nhìn theo đoàn người tiễn đưa bà ra đồng, tôi bắt đầu lờ mờ hiểu ra rằng, mình vừa mất đi một điều gì đó thật thiêng liêng, thật quý giá.

Vài năm sau đó, khi trong tôi đã có những ý niệm đầu tiên về cuộc đời, mỗi lần về quê, tới cổng làng không còn bà đón tôi như ngày thơ bé, nhưng tôi không còn cảm giác mất mát nữa bởi ký ức về bà luôn đầy ắp trong tôi.

Những mắt xích cuộc đời
(Ảnh minh họa)


Khi đã là một phụ nữ trưởng thành, với ít nhiều trải nghiệm, tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về hạnh phúc, khổ đau và bất hạnh. Bởi giống như bao người, cuộc sống của tôi cũng là một bức tranh pha trộn muôn sắc màu. Niềm vui có, hạnh phúc có và cả những lần thất bại mà thất bại nào cũng làm cho ta trở nên khủng hoảng, bế tắc.Mỗi lần thất bại, mỗi lần phải đương đầu với khủng hoảng và bế tắc, tôi lại tự vấn, phải làm gì đây để thoát được nó. Chẳng biết gọi tên cái điều tôi cần phải làm đó là gì, chỉ biết rằng, mỗi lần thất bại, mỗi lần gặp biến cố và mỗi lần bế tắc, tôi lại cảm nhận rõ hơn một điều, cuộc sống vốn là những mắt xích: niềm vui-nỗi buồn, hạnh phúc- khổ đau, may mắn và bất hạnh. Nếu ai cũng hiểu được điều đó thì cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Những cốt lõi của vấn đề lại nằm ở chỗ không phải mấy ai cũng làm được những điều như họ vẫn nghĩ.

Có lần gặp chuyện buồn, chẳng biết phải giải quyết sao, tôi đem chuyện tâm sự với một người bạn, câu đầu tiên người bạn đó nói với tôi chỉ đơn giản là : thư giãn đi nào. Rồi người bạn đó khuyên tôi đừng cố tìm lối thoát khi tự ta đã có câu trả lời rằng đây là điều bế tắc. Bạn tôi lý luận rằng, bản thân con người không có những quyền năng tuyệt đối để có thể sống như mình muốn vì vậy hãy để mọi thứ đến, đi hoặc lưu lại một cách tự nhiên, cả niềm vui cũng như nỗi buồn, và hãy coi đó như là một phần tất yếu của cuộc sống. Tôi chẳng nhớ là tôi có làm theo lời khuyên ấy không, chỉ biết rằng, nỗi buồn ấy cùng với thời gian dường như không còn khiến tôi quá bận lòng nữa và có thể nói tôi đã vượt được qua giai đoạn khó khăn của mình. 

Nói như thế không có nghĩa rằng, trước biến cố của cuộc đời, ai cũng có thể dễ dàng vượt qua được. Đã thử bao giờ bạn đặt mình vào địa vị của một người khi biết rằng cuộc sống mà mình rất đỗi yêu thương sẽ chẳng còn dài nữa. Sẽ là rất khó khăn để có thể vượt qua được tâm trạng khổ đau và tuyệt vọng khi chẳng may rơi vào hoàn cảnh ấy. Vậy mà một người bạn của tôi đang phải đối mặt với điều đó. Chị bảo rằng, khi gặp một sự kiện bất ưng trong đời sống, sẽ có ba cách giải quyết, một là rời bỏ nó, hai là cải thiện nó và ba là sống chung với nó, hãy chọn một trong ba cách đó thay vì phàn nàn và khổ đau. Tôi không biết chị đã chọn cách nào, chỉ biết sau mỗi lần gặp chị, tôi lại thấy sức khoẻ chị ngày một yếu đi nhưng đôi mắt thì lấp lánh nụ cười.

Theo Hoanhap.vn